Từ ngày anh Hiển biết em
Bao dòng kỷ niệm trải dài thành thơ
Vui buồn, thật là biết bao,
Mỗi ngày anh Hiển ghi vào bài thơ.

Ôi, thơ là gì, là sao?
Là dòng chữ đẹp lắm đó nha em
là lời muốn nói, muốn thêm,
Là lời tâm sự mỗi đêm một mình.
Là tiếng nói của tâm linh,
Là lời gởi gấm chân tình của anh.

Thơ là tất cả lòng anh,
Mong em hãy hiểu lòng thành của anh.
Người anh tuy nhỏ mong manh,
Nhưng lòng anh Hiển như thành tường cao.

Đời anh hạnh phúc làm sao,
Nhi, anh hạnh phúc thật đó nha em,
Lúc nào anh cũng có em,
Mang niềm hy vọng ngày đêm mong chờ.

Tình thương em thật là cao
Làm anh không biết nói sao cho vừa
Thôi thi anh Hiển sớm khuya
Môi ngày một chút anh "thưa" chính mình

"Thưa rằng anh Hiển thanh minh,
Thưa rằng anh Hiển chân tìnnh với Nhi."
Hỏi rằng anh Hiển nghĩ gì?
"Thưa rằng anh Hiển suốt đời vì Nhi,"

Suốt đời có nghĩa là chi?
Suốt đời nghĩa không li bao giờ.
Nhi ơi, em hãy đợi chờ
Cho dù anh Hiển một giờ xa em.

Ước gì anh Hiển và em
Thật lòng tin tưởng tạo thêm "Chân tình"
Thật ra em thích "Chân tình"
Mà em đã hát bài tình tặng anh.

Ôi, em như một bức tranh
Mà anh muốn lấy muốn dành riêng anh.
Mai kia anh được bức tranh
Chắc là anh Hien cưng tranh hơn mình
Thôi thì anh Hiển làm thinh
Mong tranh thấu hiểu người tình thích tranh
Nhi ơi, hãy hiểu lòng anh
Thật lòng mà nói yêu tranh quá trời!!!!!!